Tiêu điểm

Rạn da – Rạn cả tình bạn

Tôi là người thích viết lách, mọi câu chuyện lớn nhỏ trong cuộc sống đều được tôi ghi chép lại, vừa để làm kỉ niệm, vừa như một thói quen khó bỏ. Câu chuyện lần này của tôi khá phức tạp, và nó lại xảy ra đúng với “con bạn thân” của tôi cách đây vài tháng trước.

Tình bạn đẹp của tôi và Hương

ran-da-huong-quy-phi 2

Tôi với nó chơi thân với nhau lâu rồi. Từ ngày cấp 2 đã học cùng nhau, đến năm cấp 3 mặc dù khác lớp những không có gì làm khó cho tình bạn đẹp đẽ này. Ngày ngày cứ đi học rồi đợi nhau về, chiều hôm nào được về sớm thì hai con lại “hẹn hò” thịt xiên, nem nướng – món ăn ưa thích của cả 2. Mà lạ cái gặp nhau thì chém tung trời, đặc biệt bàn chuyện showbiz thì ối giời có lẽ là không có điểm dừng. Ông này, bà kia, cái váy này hợp với đôi giày này, cái túi xách này của hãng nào… cứ thế mà không hết chuyện, cũng cứ dính lấy nhau suốt từng ấy năm. Chơi với nhau lâu như thế, bảo là không bao giờ cãi nhau là điêu, bọn tôi tranh luận nhiều, có lúc cũng hờn dỗi vu vơ xong lại đâu vào đấy. Chả bao giờ “nghỉ chơi” được.

Cho đến khi câu chuyện đỉnh điểm cách đây 1 tháng là trận cãi nhau kinh hoàng. Câu chuyện bắt đầu từ đây cũng là khoảng thời gian như “quả bom nổ chậm” đối với tôi.

Cãi nhau vì chuyện rạn da

Đỉnh điểm là buổi đầu tiên hai đứa đi tập gym cùng nhau. Ngày đầu đi tập nên cũng hào hứng lắm, cả hai con đều đầu tư bộ tập gym oách lắm. Đây cũng là nỗi trăn trở của tôi khi những vết rạn da chằng chịt trên bụng thì chọn bộ tập gym nào để che bớt đi chỗ yếu điểm. Chọn tới chọn lui cuối cùng cũng xong. Hớn hở hớn hở thay đồ tập.

Thật ra, cái áo của tôi cũng không quá ngắn vì tôi không muốn lộ khuyết điểm trên cơ thể mình. Cho đến khi bài tập nâng tạ khiến cái áo bị co lên và hở nguyên “miếng thịt 3 chỉ” tôi đã cố tình cất kín bấy lâu nay, không dám thổ lộ cho ai. Hương nhìn thấy và nó hét lên rất to “Bụng mày làm sao thế kia? Eo ơi kinh thế!”. Mấy người trong phòng tập cũng quay lại nhìn tôi, cảm giác xấu hổ mà tức nữa,tôi quát và mặt nó “Mày có cần phải hét to thế không, tao bị rạn da đấy!”

Tức quá tôi bỏ về nhà trước, mặc kệ nó ở đấy. Tức nghẹn cả cổ họng, không nói được gì. Thì cũng chỉ là rạn da, con gái ai chả bị, không bị trước thì bị sau, tôi đen thì tôi bị rạn da sớm. Nhưng làm gì mà nó phải hét lên chỗ đông người thế, tính tôi đã tự ái cao. Đấy là một mớ cảm xúc trong đầu tôi lúc ấy. Xong rồi mang tiếng bạn thân xong chê bạn là kinh. Ừ thì cũng kinh thật, con gái con đứa gì mà một đống rạn trên bụng thế kia thì trông cũng gớm, nhưng nó cũng thừa biết tôi đã hay tự ái thì diễn đạt kiểu khác, sao phải bảo bạn kinh làm gì. Nghĩ đến ý thôi mà tôi thấy vừa tức, vừa giận mà thấy tủi thân. Mấy cái vết rạn đấy tôi cũng không nhớ chính xác từ bao giờ nhưng lớp 8,9 tôi đã thấy có rồi. Mà lạ thay bà chị tôi cũng bị rất nhiều ở đoạn bắp đùi và bắp chân. Nhưng bà ý may, mặc quần hay váy là che được, đây tôi ở bụng có muốn mặc những chiếc áo croptop cũng không được vì rạn nguyên cả chỗ bụng ấy. Thật là kinh khủng.

Lần này, tôi thấy chả cần phải làm lành, chả phải chơi cả nó nữa, nhiều lúc nghĩ thấy bị xúc phạm vì nó bảo mình kinh. Về phía Hương, nó cũng chủ động xin lỗi xong rủ tôi đi ăn, nhưng tính tự ái cao ngút trời nên tôi không đi, tôi cũng không muốn đến chỗ tập gym nữa vì ngại. Cứ đi học xong về nhà, cũng chẳng đi ăn uống vui vẻ như trước đây. Đến mức mẹ tôi còn thấy lạ bảo “Sao dạo này không thấy con đi cả Hương vậy con?” Tôi cũng chỉ biết bảo dạo này bận học. Tôi cũng mầy mò trên mạng cách trị rạn da nhưng đọc bình luận của mọi người đều bảo mấy loại kem đấy cũng chẳng ăn thua, rồi không hết được. Cũng nản cũng chẳng buồn đọc nữa, nghĩ rằng mấy cái đường chỉ nhăn này theo mình đến hết cuộc đời rồi. Tạm biệt áo croptop từ đây, tạm biệt bikini từ đây… Buồn hết chỗ nói.

“Sau cơn mưa, trời lại sáng” với món quà của con nhỏ

Đúng 1 tháng trời ròng rã không gặp nhau, không liên lạc. Thì hôm đấy vào ngày thứ 7, Hương qua nhà tôi. Lúc đấy tôi đang ngồi trong phòng, nó cứ xông thẳng lên chả ngại vì cả nhà biết tôi và nó chơi thân với nhau. Đang chùm chăn thì nghe thấy tiếng từ cầu thang:

  • Ê con điên, mày đéo nhớ tao à, tao đem quà sang cho mày đây!

Tôi ngồi dậy cũng chỉ bảo:

  • Mày sang đây làm gì?

Nó lại chửi:

  • Ơ thế định cắt đứt dây tơ hồng à, tao mang cái này sang chuộc lỗi cả mày đây.

Nói rồi nó ném cái hộp lại chỗ tôi, đọc thấy có tên Hương Quý Phi. Tôi lại hỏi:

  • Cái gì đấy?
  • Dùng đi, tên đấy, đọc đc rồi còn gì. Tao lấy của bà Hường nhà tao đem qua cho mày dùng đấy. Bà ý cũng bị rạn nhưng bà ý đẻ thằng Sâu xong mới rạn. Bà ý dùng hết xong bày tao mua cho mày. Cả tháng nhịn ăn nem nướng của tao đấy. Dùng đi! – Nó nói

Nó chả để tôi cướp lời liến thoắng tiếp: “Hôm đấy về cảm thấy có lỗi vãi, nhắn tin mày không trả lời, tao cũng chả biết làm thế nào. Hôm thứ 7 tuần trước qua nhà bà Hường bế thằng Sâu. Thấy hộp này xong đọc, tao hỏi kĩ bà Hường rồi. Bà ý dùng hết, bà ý đang dùng đến lọ thứ 2 mà mờ hết rạn rồi.”

Tôi mồm chữ O rồi chữ A cứ “Thật á?” rồi “Thật không?”.

Con này nó như sợ tôi nói mất hay sao ý, xong giải thích liên tục, không biết cái bọn Hương Quý Phi này trả cho nó bao nhiêu % hoa hồng mà nó nói như thể nhà nó làm ra. Nào thì tinh chất hoa đào nguyên chất đấy, không chệch đi đâu được.. Nó còn nhấn mạnh là “Chắc chắn hết, không hết hẳn cũng mờ đi rất nhiều”. Tôi hỏi nó bao nhiêu tiền nó bảo coi như tao tặng mày để nối lại sợi tơ hồng đã đứt lọ sau tự đi mà mua. Nó cũng bảo tao cũng tìm hiểu rồi, rạn da của mày lâu phết rồi chắc phải dùng 2-3 tháng mới được. Tôi nghĩ nếu mà hết được thì nửa năm, 1 năm tôi cũng dùng, sợ gì 2, 3 tháng ăn thua bõ bèn gì.

huong-quy-phi-chua-ran-da

Kết quả hơn cả mong đợi

Từ hôm đấy, tôi cả nó lại đi chơi bình thường, đi ăn đi uống như chưa có chuyện gì xảy ra. Vụ Hương Quý Phi thì trên cả mong đợi, dùng hết lọ thứ nhất nó đưa tôi mua lọ thứ 2. Mà mừng cái quả mua được sale có 590k, bớt ăn thịt xiên là tôi cũng đủ mua được. Mà nói không ngoa chứ cái Hương Quý phi đấy ưng ghê ý, dùng mướt da dã man, không bí rít gì cả. Dùng đến nửa lọ thứ 2 thấy biến chuyển rõ rệt rồi. Mấy cái vết rạn đỡ hẳn đi rồi, chắc dùng hết mua thêm lọ nữa chắc mờ tịt luôn. Nhiều lần tôi vẫn trêu con Hương “May có Hương Quý Phi thi tao mới đồng ý chơi lại cả mày, không thì nghỉ khỏe”. Nhưng cũng may là cuộc đời tôi có Hương Quý Phi mới phơi phới như này. Tôi cũng bảo bà chị mua dùng bà ý cũng ưng mà thích lắm. Nói thật cái Hương Quý phi này quá là xuất sắc.

Chia sẻ lên đây để mọi người đọc. Bây giờ tôi chuẩn bị đi mua bikini cả con bạn  Hương đây. 2 con rủ nhau tuần tới đi biển xõa hehe. Nên ai bị rạn da mới hay lâu năm vì lí do gì thi cũng cứ mua Hương Quý Phi đi nhé ạ. Chúc mọi người thành công!

(Hoàng Lê Thủy – 19 tuổi – Hoàng Mai – Hà Nội)

Bình luận

Trả lời

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz

Có thể bạn quan tâm

Bài viết cùng chuyên mục