Bạn đọc chia sẻ

Vì em vẫn còn thương???

" Em xin hứa sẽ để anh đi nếu như anh có quá nhiều lựa chọn. Em xin hứa hứa sẽ vẫn mỉm cười nếu như có ai khác đến đưa đón. Anh à, em vẫn là em đấy thôi..."

Lạ kỳ thay em đã thương anh những hai trăm chín mươi ba ngày, nhớ anh trọn hai trăm chín mươi ba ngày, đau lòng vì anh vỏn vẹn hai trăm chín mươi ba đêm, còn anh? Em nhớ góc đèn đỏ anh dừng lại. Em nhớ quán ăn nhỏ anh mua vài món đồ nhâm nhi cho cạn chai rượu còn một ít ở nhà. Em nhớ, em nhớ.. Em nhớ tất cả mọi thứ xung quanh anh. Còn anh  ?

emvanthuonganh
Em đã từng nghĩ thời gian rồi sẽ chữa lành mọi đau lòng mà em cố gắng giấu nhẹm đi ngay cái ngày mà anh quay gót. Em cứ nghĩ rằng rồi sau này em sẽ có thể mở lòng ra mà thương một ai đó như anh, thương nhiều hơn anh. Và em cứ nghĩ đơn giản là người ta đi rồi sẽ về, người ta vẫy vùng mệt mỏi rồi ắt hẳn sẽ tìm lại chốn nghỉ ngơi. Thế là em vẫn còn chờ, thế là em vẫn còn đau..

” Em xin hứa sẽ để anh đi nếu như anh có quá nhiều lựa chọn. Em xin hứa hứa sẽ vẫn mỉm cười nếu như có ai khác đến đưa đón. Anh à, em vẫn là em đấy thôi… ”

Ngày thứ hai trăm chín mươi ba, em thấy bất lực vì bỗng nhiên nỗi đau đó lại như cơn giông tố kéo đến giăng kín cả bầu trời. Là một chiều buồn Sài Gòn lại mưa ngâu như khóc thầm cho ngần ấy yêu đương mà ta đã có. Hóa ra đã ngót một trăm ngày chúng ta cạn tình dứt nghĩa. Lạ kỳ thay em đã thương anh những hai trăm chín mươi ba ngày, nhớ anh trọn hai trăm chín mươi ba ngày, đau lòng vì anh vỏn vẹn hai trăm chín mươi ba đêm, còn anh ?

Còn anh?

Vô tình em thấy được trên dòng thời gian anh đăng lại vài ba hình ảnh trên phố cổ mà ta từng vô tình cùng nhau đi qua. Anh nhớ nó. Liệu anh có nhớ những gì ta đã từng có với nhau? Em nhớ anh, em nhớ luôn cả cái Sài Gòn này. Em nhớ anh, em nhớ luôn cả con đường đến nhà anh hai hàng cây phong xum xuê vòm lá mỗi chiều mưa nghe nặng lòng. Em nhớ anh, nhớ luôn cả chỗ quen anh hay ngồi mỗi lúc cảm thấy trống trải trong lòng. Em nhớ góc đèn đỏ anh dừng lại. Em nhớ quán ăn nhỏ anh mua vài món đồ nhâm nhi cho cạn chai rượu còn một ít ở nhà. Em nhớ, em nhớ..

Em nhớ tất cả mọi thứ xung quanh anh

Còn anh ?

Em còn giữ bao nhiêu thứ cũ kĩ ở lại nơi chốn này. Họ gọi em là động vật nhai lại. Bởi lẽ nỗi đau này như đi sâu vào từng hơi thở đều đặn và em không tài nào dừng nổi. Anh à, em chỉ là một con ngốc đáng thương. Em là một con ngốc đáng thương đến đau lòng, giá mà ngày ấy chẳng ngã vào nhau một cách mù quáng. Giá mà cái cách quên nhau cũng dễ dàng làm như là nói. Giá mà em không say không khóc không đau lòng không dằn vặt không tổn thương không nhớ không nghĩ về

Em đã thôi không tìm đến. Còn anh?

Theo: guu.vn

Bình luận

Trả lời

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz

Có thể bạn quan tâm

Bài viết cùng chuyên mục